Em tham khảo nhé
Có người hỏi: “Điều gì làm nên sự khác biệt giữa người thành công và người thất bại?” Câu trả lời không phải là tài năng, cũng không phải là may mắn. Đó là sự nỗ lực bền bỉ – thứ âm thầm, lặng lẽ nhưng bền gan như nước chảy đá mòn. Nghĩ về nỗ lực của con người trong cuộc sống, ta mới thấy: có những điều rất lớn lao lại bắt đầu từ những cố gắng rất nhỏ bé, rất đời thường.
Cuộc sống vốn không trải thảm đỏ cho bất kì ai. Mỗi người sinh ra đã ở một điểm xuất phát khác nhau: có người đầy đủ điều kiện, có người thiếu thốn đủ bề. Nhưng hành trình đi tới đâu lại không phụ thuộc vào vạch xuất phát ấy, mà phụ thuộc vào từng bước chân mình có dám bước hay không. Nỗ lực chính là quyết định dám bước tiếp, kể cả khi con đường phía trước còn mù mờ, gập ghềnh và nhiều lần khiến ta muốn quay lưng.
Người ta thường nhìn thấy thành công mà quên đi những đêm thức trắng, những lần thất bại, những giọt mồ hôi lặng lẽ rơi xuống. Không ai tự nhiên giỏi giang. Không ai tự nhiên vững vàng. Mọi bản lĩnh đều được tôi luyện bằng thử thách. Một học sinh học giỏi không phải vì em “thông minh sẵn”, mà vì em dành nhiều giờ hơn cho sách vở. Một vận động viên đứng trên bục vinh quang không phải vì “trời phú”, mà vì hàng nghìn lần tập luyện đến rã rời. Đằng sau mọi ánh hào quang là một vùng bóng tối của nỗ lực mà ít người nhìn thấy.
Nỗ lực còn là khả năng đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Cuộc sống không thiếu những thất bại. Quan trọng không phải là ta đã ngã bao nhiêu lần, mà là sau mỗi lần ngã, ta có đủ can đảm để đứng lên hay không. Có người chỉ vấp một lần đã chán nản, buông xuôi. Có người vấp mười lần, vẫn mỉm cười bước tiếp. Chính sự khác biệt ấy tạo nên số phận khác nhau của con người.
Đôi khi, nỗ lực không mang lại kết quả ngay lập tức. Ta gieo hạt hôm nay, chưa chắc ngày mai đã thấy cây mọc. Nhưng nếu không gieo, chắc chắn sẽ không có gì nảy mầm. Sự nỗ lực đòi hỏi niềm tin – tin rằng mỗi cố gắng hôm nay đều đang âm thầm chuẩn bị cho một tương lai tốt đẹp hơn. Như người nông dân cần mẫn chăm ruộng, họ không thể thúc cây lớn nhanh hơn, nhưng họ tin vào quy luật của tự nhiên: chăm chỉ thì sẽ có mùa gặt.
Trong xã hội hiện đại, khi người ta dễ bị cuốn vào những thành công “nhanh”, những con đường “ngắn”, sự nỗ lực càng trở nên quý giá. Nó nhắc con người nhớ rằng không có thành tựu bền vững nào lại được xây trên sự lười biếng. Mọi giá trị thật đều cần thời gian và công sức để hình thành.
Quan trọng hơn, nỗ lực không chỉ giúp ta đạt được mục tiêu, mà còn giúp ta trưởng thành. Trong quá trình cố gắng, ta học được sự kiên nhẫn, học được cách chấp nhận thất bại, học được cách hiểu chính mình. Có khi, đích đến không quý bằng hành trình đã đi qua.
Vì thế, nếu hôm nay ta thấy mình còn chậm, còn yếu, còn nhiều thiếu sót, đừng vội buồn. Chỉ cần ta còn nỗ lực, ta vẫn đang tiến về phía trước. Nỗ lực giống như một lời khẳng định thầm lặng: “Tôi chưa hoàn hảo, nhưng tôi không ngừng hoàn thiện.”
Cuộc sống sẽ luôn thử thách con người. Nhưng chính trong thử thách ấy, nỗ lực giúp ta khẳng định giá trị của bản thân. Và có lẽ, điều đáng tự hào nhất không phải là ta đã đi được bao xa, mà là ta đã không bỏ cuộc giữa chừng.