Phân tích điểm nhìn của bà lão trong tác phẩm “một bữa no”
Trả lời
Gia sư Phạm Uyên
19:53, 04/10/2023
Chào em, em tham khảo:
Điểm nhìn của bà lão trong "Một bữa no" là điểm nhìn bên trong, truyện có hai điểm nhìn và có sự dịch chuyển, ta có thể thấy những câu văn có sự dịch chuyển điểm nhìn sang bà lão là:
- Bà đoán họ khảnh ăn. No dồn, đói góp. Người đói mãi, vớ được một bữa, tất bằng nào cũng chưa thấm tháp. Nhưng người no mãi, người ta có cần ăn nhiều lắm đâu. Vậy thì bà cứ ăn. Ăn đến kì no. Đã ăn rình thì ăn ít cũng là ăn. Đằng nào cũng mang tiếng rồi thì dại gì mà chịu đói? Bà ăn nữa thật…
=> Ngôn ngữ thể hiện suy nghĩ của bà lão về lúc ăn cơm ở nhà bà Phó Thụ, tác giả đang kể thì chuyển sang góc nhìn của bà lão => cho người đọc cảm nhận được cái nhìn của người nghèo, người đói về một bữa ăn của nhà khá giả => ở điểm này tác giả rất tinh tế chuyển điểm nhìn để người đọc có thể thấu hiểu được hoàn cảnh khi cái đói bủa vây, đói đến độ mờ mắt, chân tay run rẩy thì sẽ nhận định về bữa ăn như thế nào, nếu vẫn chỉ dùng điểm nhìn bên ngoài thì độc giả sẽ không có cảm nhận sâu sắc như vậy
- "Bà phó vội gắt gỏng bảo thế. Ừ, thì bà ăn nốt thật! Bà cạo cái nồi sồn sột. Bà trộn mắm. Bà rấm nốt. Ái chà! Bây giờ thì bà no. Bà bỗng nhận ra rằng bà no quá. Bụng bà tưng tức. Bà nới thắt lưng ra một chút cho dễ thở. Bà tựa lưng vào vách để thở cho thỏa thích. Mồ hôi bà toát ra đầm đìa. Bà nhọc lắm. Ruột gan bà xộn xạo. Bà muốn lăn kềnh ra nghỉ, nhưng sợ người ta cười, cố gượng. Ôi chao! Già yếu thì khổ thật. Đói cũng khổ mà no cũng khổ. Chưa ăn thì người rời rã. Ăn rồi thì có phần còn nhọc hơn chưa ăn. Ôi chao!... "Bà bỗng nhận ra rằng bà no quá ..."
=> Đoạn này cũng có sự chuyển điểm nhìn khi bà lão đã tới giới hạn của việc ăn no thì bà lại no quá rồi, ở phân đoạn này tác giả chuyển điểm nhìn để độc giả cảm nhận được bà lão no đến mức thế nào, dù ăn thoả thích, ăn hết nhưng rồi cái cảm giác sau ăn nó lại còn khổ hơn trước khi ăn. Bà nghĩ "đói cũng khổ mà no cũng khổ" => cảm nhận chân thực của một người đói vừa ăn bữa cơm no, nếu là người khác, góc nhìn khác thì sao hiểu được nỗi khổ sở này của cụ chứ.
Chúc em học tốt.
Điểm nhìn của bà lão trong "Một bữa no" là điểm nhìn bên trong, truyện có hai điểm nhìn và có sự dịch chuyển, ta có thể thấy những câu văn có sự dịch chuyển điểm nhìn sang bà lão là:
- Bà đoán họ khảnh ăn. No dồn, đói góp. Người đói mãi, vớ được một bữa, tất bằng nào cũng chưa thấm tháp. Nhưng người no mãi, người ta có cần ăn nhiều lắm đâu. Vậy thì bà cứ ăn. Ăn đến kì no. Đã ăn rình thì ăn ít cũng là ăn. Đằng nào cũng mang tiếng rồi thì dại gì mà chịu đói? Bà ăn nữa thật…
=> Ngôn ngữ thể hiện suy nghĩ của bà lão về lúc ăn cơm ở nhà bà Phó Thụ, tác giả đang kể thì chuyển sang góc nhìn của bà lão => cho người đọc cảm nhận được cái nhìn của người nghèo, người đói về một bữa ăn của nhà khá giả => ở điểm này tác giả rất tinh tế chuyển điểm nhìn để người đọc có thể thấu hiểu được hoàn cảnh khi cái đói bủa vây, đói đến độ mờ mắt, chân tay run rẩy thì sẽ nhận định về bữa ăn như thế nào, nếu vẫn chỉ dùng điểm nhìn bên ngoài thì độc giả sẽ không có cảm nhận sâu sắc như vậy
- "Bà phó vội gắt gỏng bảo thế. Ừ, thì bà ăn nốt thật! Bà cạo cái nồi sồn sột. Bà trộn mắm. Bà rấm nốt. Ái chà! Bây giờ thì bà no. Bà bỗng nhận ra rằng bà no quá. Bụng bà tưng tức. Bà nới thắt lưng ra một chút cho dễ thở. Bà tựa lưng vào vách để thở cho thỏa thích. Mồ hôi bà toát ra đầm đìa. Bà nhọc lắm. Ruột gan bà xộn xạo. Bà muốn lăn kềnh ra nghỉ, nhưng sợ người ta cười, cố gượng. Ôi chao! Già yếu thì khổ thật. Đói cũng khổ mà no cũng khổ. Chưa ăn thì người rời rã. Ăn rồi thì có phần còn nhọc hơn chưa ăn. Ôi chao!... "Bà bỗng nhận ra rằng bà no quá ..."
=> Đoạn này cũng có sự chuyển điểm nhìn khi bà lão đã tới giới hạn của việc ăn no thì bà lại no quá rồi, ở phân đoạn này tác giả chuyển điểm nhìn để độc giả cảm nhận được bà lão no đến mức thế nào, dù ăn thoả thích, ăn hết nhưng rồi cái cảm giác sau ăn nó lại còn khổ hơn trước khi ăn. Bà nghĩ "đói cũng khổ mà no cũng khổ" => cảm nhận chân thực của một người đói vừa ăn bữa cơm no, nếu là người khác, góc nhìn khác thì sao hiểu được nỗi khổ sở này của cụ chứ.
Chúc em học tốt.



