Chi tiết câu hỏi

Lớp 10 • Ngữ Văn
Hỏi nhanh
Gia sư đã trả lời
thời gian16:58, 25/12/2022
viết bài văn nghị luận phân tích đánh giá về bài thơ - Xuân Diệu

Trả lời

Gia sư Trần Thục Hiền

17:08, 25/12/2022

Em tham khảo nhé, chúc em học tốt
Xuân Diệu (1916 - 1985) là một tài năng lớn, ông là kết tinh của hai miền quê, hai dòng máu. Đó là dòng máu của người xứ Nghệ miệt mài siêng năng và dòng máu của người mẹ, xứ dừa Bình Định thơ mộng. Trong Thi nhân Việt Nam, Hoài Thanh đã nhận xét về Xuân Diệu: “Thơ Xuân Diệu là một nguồn sống dào dạt chưa từng có ở chốn nước non lặng lẽ này. Xuân Diệu say đắm tình yêu, say đắm cảnh trời, sống vội vàng, sống cuống quýt, muốn tận hưởng cuộc đời ngắn ngủi của mình. Khi vui cũng như khi buồn, người đều nồng nàn, tha thiết”. Một năm sau, trong nhà văn hiện đại, Vũ Ngọc Phan cũng nhận xét: “Người ta thấy thơ Xuân Diệu đằm thắm, nồng nàn nhất trong các nhà thơ mới”. Đúng vậy, Xuân Diệu xuất hiện trong Thơ mới với tất cả lòng say mê yêu cuộc sống, khát khao giao cảm với đời. Ở nhà thơ là sự nhạy cảm trước những bước đi của thời gian, một tâm hồn cảm nhận hết sức tinh tế. Đồng thời là cách bộc lộ cảm xúc mới mẻ chưa từng có trong thơ ca đương thời. Đặc biệt qua bài thơ "Thu" ta sẽ cảm nhận được một cái nhìn mới mẻ của nhà thơ về mùa thu
“Nõn nà sương mọc quanh thềm đậu
Nắng nhỏ bâng khuâng chiều lỡ thì”
(Thu)
Câu thơ khiến ta liên tưởng đến những gì yếu điệu, ngọc ngà, trắng trong tinh khiết như một cánh hoa đang gặp cơn gió làn thoáng qua. Đồng thời là một khoảng thời gian mơ hồ “nắng nhỏ”, đó là sắc nắng nhạt nhòa thật côi cút. Cảm giác hụt hững ấy là do buổi “chiều lỡ thì”. Với biện pháp nhên hóa “chiều lỡ thì”, đã khơi dậy một nỗi niềm trắc ẩn xót. Câu thơ gợi lên một không gian chiều lơ lửng, một không gian chiều tràn đầy tâm trạng. Phải chăng, qua vẻ đẹp của thiên nhiên, Xuân Diệu muốn tưởng đến một cô gái đã qua cái độ trăng tròn, đang dần phai hương sắc.  Xuân Diệu đã nhân hóa thiên nhiên bởi nhà thơ nghe được màu sắc, nhìn được âm thanh, nhất là những gì rơi rụng, héo tàn:
“Hư vô bóng khói trên đầu lạnh
Cành biếc run run chân ý nhi

Hây hây thục nữ mắt như thuyền
Gió thu, hoa cúc vàng lưng giậu”. 
Hình ảnh “ý nhi”, “bức gấm”, “thục nữ”, “cúc vàng lưng giậu”, sắc áo trạng nguyên” đều hết sức tiêu biểu cho phong vị mùa thu trong thơ cổ. Ở Xuân Diệu là sự hòa điệu giữa nỗi buồn man mác của mùa thu với tâm trạng buồn của một nhà thơ lãng mạn. Xuân Diệu đã hóa thân vào thiên nhiên để cùng với cỏ cây hoa lá cảm nhận sự thay đổi của tiết trời vào mùa giao chuyển. Dường như ở cô “thục nữ mắt như thuyền” đang chìm đắm vào một giấc mơ hoa. Nếu coi thiên nhiên là một đối tượng khai thác không thể thiếu cho quá trình tìm kiếm nguồn tư tưởng, so sánh và ấn tượng của tư duy thơ thì có thể nói rằng, Xuân Diệu đặc biệt tài tình về mặt này. Ông đã ban phát cho thiên nhiên sự rung động, cảm giác của mình và ngược lại từ thiên nhiên, ông đã tạo nên vô vàn những liên tưởng độc đáo và thú vị.
"Gió thầm mây lặng, dáng thu xa
Mới tạnh mưa trưa, chiều đã tà
Buồn ở sông xanh nghe đã lại
Mơ hồ trong một tiếng chim qua"
Khổ thơ cho ta cảm nhận trời thu yên bình lặng lẽ. Cảnh vật vì mùa thu êm ả mà cũng trầm theo. Ta cảm nhận được có gì đó tiếc nuối, có gì đó nhẹ nhàng, đằm thắm của mùa thu thổi nhẹ qua mặt sống xanh. Thoang thoảng còn có tiếng chim qua. Để rồi
"Gió thu hoa cúc vàng lưng giậu
Sắc mạng huy hoàng áo trạng nguyên"
Hình ảnh liên tưởng thật thú vị. Khi màu vàng hoa cúc lại nổi bật giữa màu vàng của áo trạng nguyên. Điều đó khiến mùa thu trở nên thật to lớn, thật vĩ đại, mà cũng thật xa vời
Xuân Diệu với tài năng của mình đã cho người đọc chiêm ngưỡng một mùa thu đẹp, bình yên, một mùa thu nhẹ nhàng thổi qua, khiến lòng người hiu hiu, nhưng cũng có chút cô độc. Mùa thu đó thật đẹp, khiến chúng ta lại càng thêm xao xuyến

Bạn muốn hỏi điều gì?

question icon ĐẶT CÂU HỎI

500.000+

Lượt tải

10.000+

Câu hỏi được giải mỗi ngày

5.000+

Gia sư giải đáp

Ghé thăm ứng dụng của chúng tôi

CoLearn - Nền tảng học tập kết nối

intro-cut